Nhiều người thánh thiện dường như lại chết yểu. Trong số đó có Thánh Đa minh Savio, quan thầy của các chú hội hát.

Sinh ngày 02 tháng 4 năm 1842 tại Riva di Chieri, Turin, nước Ý trong một gia đình nông dân, ngay từ khi lên bốn, mẹ ngài đã thấy cậu con trai bé nhỏ quỳ cầu nguyện trong một góc nhà. Lúc năm tuổi, ngài là chú giúp lễ. Khi lên bẩy, ngài được Rước Lễ Lần Đầu. Vào ngày trọng đại ấy, ngài đã chọn phương châm: “Thà chết chứ không phạm tội!” và ngài luôn luôn giữ điều ấy.








Sức khoẻ của Đa minh rất mỏng manh, thường hay đau yếu luôn và đưa đến biến chứng về phổi khiến cậu phải về nhà để tĩnh dưỡng. Tuy nhiên, khi ở nhà, bệnh tình lại càng gia tăng nên đã được chịu các Bí Tích sau cùng. Lúc ấy Đa minh mới 15 tuổi, nhưng cậu không sợ chết. Thật vậy, cậu vô cùng sung sướng khi nghĩ đến lúc được lên thiên đàng. Ngay trước khi chết, cậu cố gượng ngồi dậy. Cậu nói thầm vào tai cha mình, “Giã biệt bố.” Rồi bỗng dưng mặt cậu tươi sáng với nụ cười rạng rỡ. Cậu kêu lên, “Con đang nhìn thấy những điều kỳ diệu!” và trút hơi thở cuối cùng.




Đa minh Savio qua đời ngày 09 tháng 3 năm 1857 tại Mondonio, nước Ý. Chính Thánh Don Bosco là người viết lại tiểu sử của Đa minh Savio.
Đức Giáo Hoàng Chân Phước Pius IX đã công nhận các nhân đức anh hùng và thánh thiện của Đấng Đáng Kính Đa Minh Savio ngày 11 tháng 7 năm 1933. Đức Giáo Hoàng Pius XII đã tôn phong Dominic Savio lên bậc Chân Phước ngày 05 tháng 3 năm 1950, rồi bốn năm sau chính ngài đã nâng Chân Phước Dominic Savio lên hàng hiển thánh ngày 12 tháng 6 năm 1954. Trong buổi lễ phong thánh, Đức Giáo Hoàng Pius XII đã nói, “Một thiếu niên như Đa minh, là người cố gắng giữ mình sạch tội từ khi rửa tội cho đến khi chết, quả thật là một vị thánh.”
